em há miệng rộng nuốt trọn vào họng không cần bú láp gì thêm, miệng em đã quen đường củ khoải anh như quen đường về nhà. tiếng mút chim ọt ọt vang vọng trong cầu thang trống, em hút mạnh đến nỗi mẹ hóp lại, mắt trợn ngược lên vì nghẹn nhưng vẫn không nhả. một tay em bóp đầu củ khoải anh, tay kia luồn xuống váy tự xóc cô bé mình, nước nhờn chảy ra làm ướt đẫm quần lót trắng. anh túm tóc em ấn sâu hơn, chim chạm tận cổ họng, em nức nở rên rỉ trong cổ họng nhưng vẫn nuốt chặt.